ym

Cờ vây

Đang tải...
Câu chuyện đằng sau trò chơi

Go là một trong những trò chơi chiến thuật lâu đời nhất, nơi các luật chơi đơn giản kết hợp với chiều sâu gần như không cạn. Trên bàn cờ không phải là những quân có cách đi khác nhau đối đầu nhau, mà là hai ý đồ: người chơi dần chia không gian, xây dựng ảnh hưởng và tìm sự cân bằng giữa tấn công và phòng thủ. Nhờ hình thức rõ ràng ấy, trò chơi đã vượt qua nhiều thời đại, quốc gia và nền văn hóa, đồng thời vẫn giữ được giá trị như một cuộc đấu trí tuệ và một trường học điềm tĩnh của tư duy.

Lịch sử trò chơi Go

Trung Quốc cổ đại và những truyền thuyết ban đầu

Lịch sử của Go bắt đầu ở Trung Quốc, nơi trò chơi được biết đến với tên gọi weiqi, nghĩa là „trò chơi vây quanh“. Không thể xác định chính xác thời điểm trò chơi xuất hiện: các truyền thuyết sớm gắn việc sáng tạo ra nó với những vị quân vương hiền triết thời cổ, nhưng chắc chắn hơn là nói về một truyền thống nhiều thế kỷ đã hình thành từ rất lâu trước Công nguyên. Ngay trong các văn bản cổ điển của Trung Quốc, Go đã được nhắc đến như một hoạt động đòi hỏi sự tập trung, kiên nhẫn và khả năng nhìn thấy hệ quả từ những quyết định của mình. Khác với nhiều trò chơi dựa trên việc di chuyển quân, Go ngay từ đầu đã dựa vào ý niệm về không gian: quân đá được đặt lên giao điểm của các đường, ở lại đó cho đến cuối cuộc đấu và dần trở thành một phần của bức tranh lớn.

Ban đầu, trò chơi không chỉ được xem là một hình thức giải trí. Người ta nhìn thấy trong đó một mô hình của trật tự, sự đối kháng giữa các lực và cách tổ chức không gian. Những quân đen và trắng trên lưới có thể gợi nhớ đến sơ đồ thiên văn, đội hình quân sự hoặc quan niệm triết học về sự cân bằng của các mặt đối lập. Chính vì vậy, Go dần bước vào phạm vi những thú chơi của người có học và trở thành một phần của nền văn hóa coi trọng không phải chiến thắng nhanh, mà là tính toán, tự chủ và khả năng suy nghĩ toàn cục. Với truyền thống Trung Hoa, điều quan trọng là ván cờ không thu gọn vào việc tiêu diệt trực tiếp đối thủ: người chơi có thể nhường một khu vực để giành lợi thế ở khu vực khác, còn một nước đi bề ngoài bình thản đôi khi làm thay đổi ý nghĩa của toàn bộ thế cờ.

Từ truyền thống cung đình đến nghệ thuật chiến lược

Ở Trung Quốc, Go trong một thời gian dài vẫn là trò chơi của giới học giả, quan lại và môi trường cung đình. Nó được xếp vào những hoạt động phát triển trí tuệ và thẩm mỹ: cùng với thư pháp, âm nhạc và hội họa, trò chơi được xem là dấu hiệu của sự giáo dưỡng. Tuy nhiên, Go không chỉ là cách thể hiện địa vị. Một ván cờ đòi hỏi tư duy thực tế: cần đánh giá các nhóm yếu, nguy cơ bị vây, giá trị của góc, biên và trung tâm, đồng thời hiểu khi nào nên tấn công và khi nào chỉ cần củng cố vị trí. Sự song hành ấy — nét tinh tế văn hóa và cuộc tranh chấp quyết liệt về lãnh thổ — là một trong những lý do khiến Go suốt nhiều thế kỷ được xem là trò chơi dành cho những người biết kết hợp trực giác với kỷ luật.

Theo thời gian, luật chơi, kỹ thuật và quan niệm về trình độ bậc thầy dần được định hình. Bàn cờ 19 trên 19 đường trở thành tiêu chuẩn cổ điển, dù ở các thời kỳ khác nhau cũng có thể gặp những kích thước khác. Quân đá không di chuyển sau khi được đặt xuống, vì vậy mỗi sai lầm đều ở lại trên bàn cờ và ảnh hưởng đến toàn bộ phần còn lại của ván đấu. Đặc điểm này làm cho Go đặc biệt giàu sức biểu đạt: thế cờ trở thành bản ghi tư duy của người chơi, nơi có thể thấy sự thận trọng, táo bạo, tham lam, kiên nhẫn và khả năng từ bỏ điều thừa. Trong một ván cờ hay, điều quan trọng không phải là một nước đi đẹp mắt duy nhất, mà là chuỗi quyết định: một nhóm yếu có thể trở thành mồi nhử, một quân ở xa có thể làm chỗ dựa cho đợt tấn công sau này, còn một sự củng cố kín đáo có thể là điều kiện chiến thắng sau hàng chục nước.

Lan rộng sang Hàn Quốc, Nhật Bản và thế giới

Từ Trung Quốc, trò chơi lan sang Hàn Quốc, nơi nó có tên là baduk, và sang Nhật Bản, nơi nó được biết đến là igo. Ở Nhật Bản, Go bám rễ đặc biệt vững trong giới quý tộc và các tu viện Phật giáo, rồi sau đó có một hệ thống phát triển gồm các trường phái, đẳng cấp và đào tạo chuyên nghiệp. Trong thời Edo, những nhà Go nổi tiếng xuất hiện, nơi các bậc thầy mạnh nhất tranh tài vì uy tín và ảnh hưởng, còn lý thuyết trò chơi được truyền từ thầy sang trò như một nghề tinh vi. Chính truyền thống Nhật Bản đã định hình phần lớn ngôn ngữ mà qua đó trò chơi được biết đến bên ngoài châu Á: nhiều thuật ngữ, hình thức học tập và quan niệm về cấp bậc đi vào thực hành quốc tế thông qua sách và trường phái Nhật Bản.

Ở Hàn Quốc, Go phát triển dưới tên baduk và giữ lại nền văn hóa chơi riêng, thường sắc bén hơn, giàu tính chiến đấu hơn và thực dụng hơn về phong cách. Ở Trung Quốc, sự quan tâm đối với weiqi trải qua nhiều giai đoạn khác nhau, nhưng trong thế kỷ XX, đất nước này lại trở thành một trong những trung tâm chính của Go chuyên nghiệp. Sự cạnh tranh giữa các kỳ thủ Trung Quốc, Hàn Quốc và Nhật Bản đã biến Go thành một môn thể thao trí tuệ quốc tế: các trận đấu của những người mạnh nhất được bàn luận không chỉ như cuộc thi, mà còn như sự đối đầu giữa các trường phái, khí chất và cách tiếp cận chiến lược.

Trong thế kỷ XIX và XX, Go dần vượt ra ngoài Đông Á. Các câu lạc bộ, sách hướng dẫn, giải đấu quốc tế và liên đoàn nghiệp dư xuất hiện. Trong thời hiện đại, máy chủ trực tuyến và chương trình phân tích ván cờ đã giúp trò chơi phát triển: giờ đây có thể tìm đối thủ chỉ trong vài giây, còn các ván đấu của bậc thầy thì sẵn có cho bất kỳ người học nào. Một cột mốc riêng là sự xuất hiện của các hệ thống máy tính mạnh, làm thay đổi quan niệm về khai cuộc, hình dạng quân và giới hạn của trực giác con người. Trí tuệ nhân tạo không xóa bỏ truyền thống, mà mở rộng nó: người chơi bắt đầu nhìn khác đi về những nước đầu, giá trị của ảnh hưởng và sự linh hoạt của hình thế.

Bất chấp những thay đổi công nghệ, Go vẫn giữ phẩm chất cốt lõi của một trò chơi cổ xưa: nó dạy người chơi nhìn không chỉ một nước đi, mà cả bàn cờ. Lịch sử của nó cho thấy cách một lưới đơn giản và hai bộ quân đá có thể qua nhiều thế kỷ vẫn là ngôn ngữ của chiến lược, văn hóa và tư duy chăm chú. Theo nghĩa đó, Go không chỉ thuộc về quá khứ: mỗi ván cờ mới lại biến hình thức cổ xưa thành một cuộc đối thoại sống động giữa hai người chơi. Vì vậy, nó được quý trọng vừa như một trò chơi, vừa như cách rèn luyện sự chú ý, kiên nhẫn và thái độ tôn trọng đối với những quyết định phức tạp.

Cách chơi, luật và mẹo

Luật chơi Go

Go được chơi bởi hai đối thủ trên một bàn cờ có lưới đường. Kích thước cổ điển là 19 trên 19, nhưng khi học thường dùng bàn 9 trên 9 hoặc 13 trên 13: trên đó dễ nhìn thấy các ý tưởng chính hơn và ván cờ kết thúc nhanh hơn. Một người chơi cầm quân đen, người kia cầm quân trắng. Đen thường đi trước, sau đó hai bên lần lượt đặt mỗi lượt một quân lên giao điểm trống của các đường, chứ không đặt vào bên trong ô.

Quân đã đặt xuống không di chuyển trên bàn. Nó ở nguyên vị trí chừng nào bản thân nó hoặc nhóm nối liền với nó còn ít nhất một khí — một giao điểm trống liền kề theo chiều dọc hoặc chiều ngang. Nếu mọi khí của một nhóm đều bị quân đối phương chiếm, nhóm đó bị nhấc khỏi bàn cờ. Quy tắc này làm cho trò chơi nhìn bên ngoài có vẻ dễ hiểu, nhưng lại rất sâu về ý nghĩa: mỗi quân mới có thể đồng thời xây lãnh thổ, bảo vệ nhóm của mình, lấy khí của quân đối phương và tạo ra mối đe dọa ở phần khác của bàn cờ.

Mục tiêu chính của Go là giành nhiều điểm hơn đối thủ. Điểm được tính cho lãnh thổ đã vây và cho quân bị bắt, tùy theo hệ thống tính điểm được sử dụng. Trên thực tế, người chơi không chỉ cố bắt mọi thứ, mà tìm cách xây dựng những vùng ảnh hưởng ổn định. Góc dễ vây hơn vì hai phía đã được giới hạn bởi cạnh bàn; biên đòi hỏi nhiều công sức hơn, còn trung tâm chỉ có giá trị khi ảnh hưởng có thể biến thành lãnh thổ thật hoặc một đợt tấn công mạnh.

Một khái niệm quan trọng trong trò chơi là nhóm. Những quân cùng màu nối với nhau qua các giao điểm liền kề hoạt động như một chỉnh thể. Một nhóm có thể mạnh nếu có nhiều đường thoát và khả năng sống, hoặc yếu nếu dễ bị vây. Để một nhóm sống chắc chắn, thường cần có hai mắt — hai điểm trống bên trong tách biệt mà đối thủ không thể chiếm nếu không tự sát. Hiểu về mắt giúp phân biệt sự an toàn thật với vẻ phòng thủ tạm thời.

Trong Go có luật ko, cấm lặp lại vô tận cùng một vị trí bằng cách bắt lại ngay lập tức. Nhờ vậy, ván cờ tiếp tục tiến lên, còn cuộc tranh chấp một điểm gây tranh cãi biến thành sự trao đổi đe dọa mang tính chiến lược. Cũng có luật bỏ lượt: khi người chơi cho rằng không còn nước hữu ích, họ có thể bỏ lượt. Nếu cả hai đối thủ bỏ lượt liên tiếp, ván cờ kết thúc, sau đó các điểm trung lập, lãnh thổ và quân bị bắt được tính theo luật đã chọn.

Trong các ván giữa những người chơi ngang sức, trắng thường được cộng điểm bù gọi là komi. Điều này cần thiết vì đen có lợi thế đi trước. Trong ván học tập có thể dùng chấp: người yếu hơn đặt sẵn một số quân đen để ván cờ công bằng hơn và hữu ích hơn cho cả hai bên. Những thiết lập này không thay đổi bản chất trò chơi, nhưng giúp chọn mức độ khó chính xác hơn.

Mẹo và kỹ thuật để chơi tự tin hơn

Người mới cần tránh bắt đầu bằng mong muốn bắt mọi quân của đối thủ. Trong Go, người thắng không phải là người hiếu chiến nhất, mà là người phân bổ lực lượng trên bàn tốt hơn. Đầu ván, nên chiếm các góc, sau đó phát triển vị trí dọc theo biên và chỉ rồi mới tranh đấu ở trung tâm. Trình tự này không phải luật cứng, nhưng phản ánh hình học đơn giản của bàn cờ: càng ít đường phải vây bằng quân của mình, càng dễ xây dựng lãnh thổ chắc chắn.

Hãy theo dõi khí. Khi một nhóm chỉ còn một khí, nó ở trạng thái atari: đối thủ đe dọa bắt nhóm đó ở nước tiếp theo. Không phải atari nào cũng cần cứu ngay, nhưng atari nào cũng cần được nhận ra. Đôi khi hy sinh vài quân lại có lợi hơn nếu chúng đã hoàn thành nhiệm vụ và giúp giành lãnh thổ lớn hơn ở nơi khác. Sự sẵn sàng trao đổi này phân biệt lối chơi có suy nghĩ với việc phòng thủ máy móc mọi thứ đang bị đe dọa.

Hãy cố nối các nhóm của mình và cắt các nhóm của đối thủ. Những quân nối với nhau thường ổn định hơn, còn những nhóm bị cắt phải sống riêng và tốn nước để phòng thủ. Tuy vậy, không nên nối bằng mọi giá: hình quá dày đặc có thể mang lại ít điểm nếu mọi quân đứng sát nhau và không tạo ra không gian. Hình tốt trong Go là cách đặt quân mà các quân hỗ trợ nhau nhưng không lặp lại cùng một nhiệm vụ.

Điều hữu ích là phân biệt lãnh thổ và ảnh hưởng. Lãnh thổ là điểm gần như đã được vây. Ảnh hưởng là tiềm năng có thể biến thành điểm sau này. Người chơi mạnh biết đổi cái này lấy cái kia: nhường đối thủ một góc nhỏ để có bức tường ngoài mạnh, hoặc cho phép đối thủ bắt vài quân để tấn công một nhóm có giá trị hơn. Vì vậy, không nên đánh giá thế cờ chỉ bằng số quân đã bắt ở thời điểm hiện tại.

Ở trung bàn, hãy chú ý đến quyền chủ động. Một nước sente buộc đối thủ phải đáp lại, còn một nước gote trao cho họ quyền chọn khu vực quan trọng tiếp theo trước. Đôi khi chơi khiêm tốn nhưng giữ nhịp sẽ đúng hơn là đi một nước nhìn có vẻ lớn rồi để đối thủ chiếm điểm then chốt. Tàn cuộc cũng đòi hỏi độ chính xác: những nước nhỏ dọc theo rìa lãnh thổ thường quyết định kết quả của một ván cân bằng.

Sau mỗi ván, nên xem lại vài thời điểm then chốt. Hãy tìm nước đi sau đó nhóm của bạn trở nên yếu, khu vực nơi bạn bắt đầu giao chiến quá sớm và vị trí có thể chơi đơn giản hơn. Để tiến bộ, hiểu một lỗi lặp lại quan trọng hơn ghi nhớ một chuỗi dài. Người mới đặc biệt được lợi từ các ván ngắn trên bàn nhỏ: chúng nhanh chóng cho thấy mối liên hệ giữa khí, hình, sự sống của nhóm và điểm số cuối cùng.

Go có vẻ là một trò chơi nghiêm ngặt, nhưng luật của nó nhanh chóng trở nên tự nhiên nếu nhìn bàn cờ như cuộc đấu giành không gian. Người chơi càng chú ý đến hình, khí và sự cân bằng của toàn bộ thế cờ, vẻ đẹp của trò chơi cổ xưa này càng trở nên rõ ràng.